Thế nhưng, như nhiều chuyện trên đời, tất cả tựu chung là vấn đề bạn nhìn nhận nó như thế nào. Nhưng thay vì rút kinh nghiệm từ những sai lầm của mình, Paul lai tiếp tục dựa vào dị đoan để đặt cược lớn vào những con ngựa và chó mang số 3. ở chương4, tôi mô tả cách Jonathan dùng thiền định để phát huy khả năng trực giác của mình trong công việc.
“mùa xuân rồi tôi bị gãy xương bánh chè, nhưng không có bảo hiểm y tế. Bây giờ, dưới đây bạn hãy ghi lại vài câu thật nhanh, mô tả: Bạn gặp ý của mình như thế nào Dự án gồm hai phần chính.
Chắc chắn tôi là người duy nhất trong toàn tổ chức có thể độc lập tự chủ - tất nhiên là phải có trách nhiệm giải trình – nhưng đó là một công việc hoàn hảo”. Công việc của anh là dò tìm những hỏng hóc trong máy bay. Sau mấy tháng sống chung với nhau, John bị mất việc và Maryline phải trần thân ra cưu mang cả hai người bằng số tiền học bổng ít ỏi của mình.
Khi những con ngựa đó không thắng, Paul chuyển qua đua chó. Kết quả đó chỉ ra rằng: may mắn không phải là do khả năng huyền bí. cô cũng mô tả việc mình tách rời khỏi bạn bè và rất dở trong việc giữ liên lạc với mọi người.
với tôi, tôi luôn thiền định. Tôi được dịp hiểu thấy ý nghĩa của thành ngữ “cái khó ló cái khôn”. Vòng tròn ở giữa là tiền lương của bạn, và những vòng tròn xung quanh là tiền lương của đồng nghiệp.
nếu bạn là người may mắn, những sự việc trên sẽ diễn ra theo ý bạn. đây không phải là lần duy nhất ông may mắn đến thế. thay vì buông trôi, tôi kiên quyết tới cùng.
Trong quán cà phê,bạn có thể thấy ai đó cầm quyển sách mà bạn nghĩ mình muốn đọc. Vài tuần trước đó tôi tình cờ gặp một nhà sản suất phim truyền hình đang làm một chương trình về nghiên cứu may mắn của tôi. để rồi cuối cùng bị người ta siết đồ đạc trong nhà, Paul cùng gia đình bị đuổi cổ vì không trả nổi tiền thuê nhà.
Người may mắn thì ngược lại. Họ nói chuyện và dành thời gian cho rất nhiều người, thu hút người khác về phía mình, và giữ liên lạc với mọi người. ở chương trước chúng ta đã gặp Jolie, một nhà thơ đang sống ở New York.
hãy bình lặng và trầm tĩnh. tối hôm ấy tôi đã định là không ra ngoài, nhưng lại nghĩ việc này coi bộ vui đây. Không biết khả năng của mình có còn đáp ứng thị trường lao động nữa hay không, bà gọi điện hẹn gặp một người bạn cũ đang làm trong thế giới kinh doanh, với mong muốn tìm lời khuyên của ông.
Tôi cho rằng hầu hết chúng ta sẽ vui mừng khôn xiết và tự hào về thành công của mình. Tôi biết mình cần nói điều gì là đúng đắn, nó ở trong đầu tôi nhưng tuyệt nhiên không thể bật ra được bởi vì tôi căng thẳng thần kinh quá”. Tôi đã yêu cầu rất nhiều người may mắn, người không may và người trung hòa hoàn tất hồ sơ may mắn này.