Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Nhưng anh vẫn muốn trả thù em. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi
Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.
Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.
Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.
Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.
Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Đúng là chuyện thường. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác.
Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.
Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Chứ trước đây thì um nhà rồi.
Chính em đã từng bảo như vậy còn gì. Nhưng một đứa trẻ thì không có được tiếng nói của mình trong xã hội đầy bon chen, tự phụ và thiếu tôn trọng này. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa.