Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu.
Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Em ngủ từ mười giờ nên không rõ. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.
Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc.
Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận.
Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Tôi từ giã mái trường cấp III. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo.
Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.
Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào. Tôi khóc vì còn chưa trả lời được câu hỏi loài người đến thời đại này (với sự di truyền những tinh túy và cơ hội lớn để tiếp xúc với tri thức) liệu đã đủ năng lực để dung hòa, để không tôn sùng tuyệt đối hay phủ định sạch trơn bất cứ thứ gì.
Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.
Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.