Mất hết gần một ngày, cuối cùng Nott cũng tìm gặp được ông ta. Ông ấy sẽ bảo cho ta biết Cây Bốn Lá thần kỳ mọc ở đâu. Một thoáng suy nghĩ.
Đang dò dẫm trong bóng đêm, bỗng anh cảm thấy con ngựa đen của mình dẫm chân lên một chỗ đất mềm, ẩm ướt, và trên cao các nhánh cây đã được chặt quang đãng. Sid đứng yên lặng suy nghĩ. Tôi chẳng có ý gì cả.
Nhưng khách hàng có biết gì về các loại tốt hay xấu đâu. Nghe xong, tất cả sự hồ hởi, phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất. Bà lại bực bội càu nhàu:
Trong cuộc sống và công việc, không nhất thiết bạn phải có ngựa và kiếm, và bạn cũng không cần phải đi vào nơi rừng sâu bạt ngàn hiểm nguy. - Đây quả là một thử thách hết sức khó khăn. Đúng là dường như chàng sẽ không cần phải làm gì thêm nữa nên chàng có thể để việc này vào ngày mai.
Rất nhiều lần, và ngay cả bây giờ nữa, tôi luôn nghĩ rằng câu chuyện này đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Cậu không biết là chín mươi phần trăm những người từng trúng vé số đã phá sản hay trở về tình cảnh trước đây trong vòng cchưa đầy mười năm kể từ ngày họ trúng số sao? Ngược lại, sự may mắn thật sự có thể đến với ta nếu ta thật lòng mong nó đến. Và nó chỉ có thể mọc lên từ lòng đất.
Chàng thầm nghĩ: "Trong quá khứ chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này thì đâu có nghĩ là trong tương lai nó sẽ không thể mọc lên được đâu. Bà có biết ta là ai không? Ta là hiệp sĩ Nott đây. Ông nghiêng người ra phía trước nhổ lên một đám cỏ dưới đất.
Đúng là thật khó mà tìm được vị trí chính xác nơi Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc. sự bất hạnh triền miên. Ngươi đã từng thấy vũng nước nào trong khu rừng này chưa? Mà cây bốn lá thì cần rất nhiều nước.
Những lời thần Gnome đã nói vẫn còn ám ảnh anh. Jim không muốn tiếp tục kể thêm về chuyện mình nữa nên quay sang hỏi Max: - Lắng nghe đây! Ta biết ngươi đang chờ điều gì.
Đó là một cửa hàng sản xuất túi da. Nghe xong, tất cả sự hồ hởi, phấn khích ban đầu của các hiệp sĩ bỗng biến mất. - Quả tình ta rất mệt.
Ta đến đây để thương lượng với mi một việc. Vì thế ta luôn phải đảm bảo rằng những bông hoa ly kia được ngủ vào ban ngày để chúng có thể ca hát vào ban đêm. Thế là tôi chỉ việc làm lại những kiểu túi mà tôi đã xách không biết bao nhiêu lần khi còn là một thằng bé khiên đồ cho khách.