000 mỹ kim! Phải mất nhiều năm, không kể cả ngàn mỹ kim vào những vụ thất bại, tôi mới hiểu được rằng tranh biện hoàn toàn vô ích. Không! Ai kia thì xử sự như vậy, chứ ông Schwab thì không bao giờ. - ồ! Con vật nhỏ này mà làm hại gì ai được? - Dạ, nhưng nó có thể cắn chết những con sóc được! - Thôi thầy, đừng làm lớn chuyện! Bây giờ tôi chỉ cho thầy.
Bạn nên để ý rằng vấn đề ái ân đứng đầu, và trái với điều người ta thường tưởng những khó khăn về tiền bạc quan trọng hạng ba. và bạn sẽ thấy họ thức suốt đêm để tập tành cho hoàn hảo. Anh phải lên Nữu Ước, kiếm thầy học, luyện thêm nó đi.
Ông không cần ai khen ông hết; ông chỉ muốn sao có kết quả là được. Cho không tôi, tôi cũng không nhận. Tôi đường quạn đây thì đọc nhằm bức thư của một kẻ tự thị chỉ nói đến vinh dự của y, ý muốn của y thôi! Cha chả là ngu! Vậy mà làm nghề quảng cáo chứ (!) "Sự quảng cáo của Quốc gia, nhờ công ty chúng tôi truyền thanh đã mở đường cho lối quảng cáo mới đó.
Bà Georgette Leblanc đã khen chị Marie và lời khen đó đã thay đổi hẳn người đàn bà đó. Overstreet, không ngài nào dạy được cho nó một chút nghệ thuật làm đẹp lòng người. Cửa he hé mở, để thò cái mũi của một bà già ra.
Nhưng dù sao cũng phải chê. Muốn dẫn dụ người, không phải tranh biện mà được. "Tôi lại thêm rằng, tôi hiểu lòng ông ấy lắm và ở địa vị ông ta, có lẽ cũng hành động như ông.
Bà Dorothy Fay thuộc phái thượng lưu ở Long island kể rằng: Chúng tôi khuyên nên bỏ ý muốn làm cho khách hàng tin theo mình. Lời lẽ như vậy, thì làm sao nhà buôn ở arizona không hài lòng được? Vì dù sao ông ta cũng chỉ là một người phàm như chúng ta).
Hồi đó ông gặp cô Josephine Dillon, trẻ đẹp, làm giáo sư dạy đánh bài "bridge". Vậy muốn dẫn dụ những người có tâm huyết, hạng người có chân giá trị, bạn hãy: Tại sao vậy? Là vì ông kêu nài, phản kháng để tỏ cái quan trọng của ông ra, khi người thay mặt cho công ty chịu nhận thấy sự quan trọng đó, thì những nỗi bất bình tưởng tượng của ông tan như mây khói hết.
Mỉm cười với ai, tức như nói với người đó: "Tôi mến ông. Khi bạn coi tấm hình trong đó có bạn chụp chung với những người khác, thì người thứ nhất mà bạn ngó là ai? Nếu bạn tin rằng mọi người đều chú ý tới bạn, thì xin bạn trả lời tôi câu này: "Nếu bạn chẳng may chiều nay từ trần thì sẽ có bao nhiêu người đi tiễn bạn tới huyệt?". Bây giờ tôi gần như không tin một chút nào những điều mà 20 năm trước tôi tin, trừ bản cửu chương ra.
Thanh niên đó là nhà danh ca Lawrence Tibbett. Chúng tôi tiếp tục nói chuyện trong một lúc. Chính là văn sĩ Anh Charles Dickens.
Nhưng lời tuyên bố của ông Adler quan trọng tới nỗi tôi phải chép nó lại lần nữa: "Kẻ nào không quan tâm tới người khác, chẳng những sẽ gặp nhiều sự khó khăn nhất trong đời, mà còn là người có hại nhất cho xã hội. Một buổi tối, một ông khách lại chơi. Bà nhất định không bao giờ để cho ông ở một mình hết, luôn luôn sợ ông có ngoại tình.