Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả.
Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Và lại thấy quyển sách bị xé. Đời sống toàn vẹn là đời sống nhiều trạng thái với những tỷ lệ khác nhau mà tự thân chủ thể dung hợp, pha trộn.
Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.
Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua.
Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn. Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ.
Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.
Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Không ngủ cũng phải nằm.
Anh họ và chị út ngồi vào bàn. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết.
Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.
Cứ thế mà đứng, mà quanh quẩn, mà những cơn đau lộ diện dần, mắt hoa đi. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh.