Thực tế nằm sau những con số này là chúng ta có xu hướng giống hệt như chúng ta khi chúng ta trước đây, cả về nhân sinh quan lẫn hành vi cư xử, vào lúc bốn mươi hay lúc hai mươi. Chúng ta luôn luôn nói về những gì chúng ta muốn và dự định làm. Những điều chúng ta sợ phải thử và tất cả những ước mơ không thành đã hình thành nên cuộc đời của chúng ta và việc chúng ta có thể trở thành người như thế nào.
Khi cánh cửa căn hộ mở ra. Người ta thường cảm thấy sự chán nản vô hình khi phải đối điện với một thanh niên bi quan. Nếu tôi thấy mình đã hết sinh lực và lòng lạc quan hay nếu tôi thấy mất hy vọng để làm người đó thay đổi thì đó chính là lúc nên dừng lại.
Sự khao khát này làm chúng ta rất dễ bị tổn thương, những dạng thức tồi tệ nhất là sự tự lừa gạt mình và ảo tưởng, một hy vọng cho rằng cuối cùng chúng ta đã tìm thấy con người sẽ yêu chúng ta mãi mãi, chính xác như chúng ta yêu họ. Hãy lấy ví dụ về một nhiệm vụ quan trọng trong cuộc sống mà hầu hết chúng ta đều có thể sử dụng những lời chỉ dẫn là lựa chọn và sống cùng bạn đời. Trong ba mươi năm hành nghề, tôi đã thua cuộc chỉ một lần.
Trong hồi ức của ta, mọi thứ đều rẻ hơn, tội phạm ít hơn, con người thân thiện và đáng tin cậy hơn, các mối quan hệ gắn bó lâu dài hơn, các nhà gần gũi nhau hơn, trẻ em lễ phép hơn, giai điệu âm nhạc hình như cũng du dương hơn. Mọi người nghĩ gì nếu họ biết? Những người này lúc đầu bị hút lại với nhau do những nhu cầu để bổ sung lẫn nhau.
Bạn có thể đã nghe thấy tên của cha anh ta ở đâu đó. Nhiều người chọn một cơ sở tôn giáo cho niềm tin của họ. Họ khó nhớ ra nổi điều gì có thể làm cho họ hạnh phúc.
Việc xác định thế nào là «tình yêu» là một vấn đề khó khăn. Khi không có sự giảm nhẹ căng thẳng, người ta sẽ phát ốm hoặc trở nên không thể hoạt động được. Ngày trôi qua đối với họ thật tẻ nhạt: việc làm không thoả mãn, ít bạn bè, nhiều sự buồn chán.
Tuy nhiên, tất cả những cái đó chỉ là sự đền bù nghèo nàn cho tình trạng xuống cấp của những người lớn tuổi. Họ không tránh những điều này vì thờ ơ với những giá trị của chúng mà bởi vì chúng không còn hợp với mục đích của họ nữa. Sự thực là hầu hết những thanh niên nổi loạn đó khi lớn lên thường trở thành những người thuộc giới trí thức chuyên nghiệp rất giống với cha mẹ họ.
Nếu người ta có thể thuyết phục một người nào đó không làm điều này, thậm chí chỉ trong một thời gian ngắn thì kết quả là nó trở thành một thói quen khác. Nỗi nhớ quê nhà đối với một quá khứ được lý tưởng hoá rất phổ biến và thường vô hại. Chúng ta không thích nghĩ rằng bản thân mình bị mắc bẫy.
Chính sự lo lắng hay chỉ là trí tưởng tượng đã ngăn cản chúng ta? Đó là một bài học cho tất cả chúng ta trong sự quyết tâm như vậy. Nền tảng của sự thất vọng và bội phản đã sẵn sàng.
Những cảm xúc không mong muốn đang can thiệp vào những lĩnh vực quan trọng trong cuộc sống của họ. Đây là sự đòi hỏi lớn khi người ta đang bi quan, trầm cảm và cảm thấy vô dụng. Cô ấy đang nghĩ đến việc đi tìm bố mẹ đẻ của mình.