Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Đó là mong muốn của cá nhân bạn.
Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ.
Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây. Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Ta không thích nổi cáu.
Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn. Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời. Bạn cần trả công và cả tự do.
Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.
Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức.
Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi.
Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Ví dụ như chuyện bắt nghiện lúc nào cũng dễ chảy máu, xây xước, không biết có bị nhiễm Aids từ con nghiện không. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào.
Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm.