Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.
Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.
Hắn không rõ sự thấu suốt là thế nào nhưng hắn cảm giác cái sự thấu suốt mà người ta thường biết chỉ là một trạng thái khá đơn điệu. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Vả lại mình là sinh viên, cô ta là giáo viên.
Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ.
À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Hy vọng là bạn còn cơ hội sống để có thể nhận ra.
Tôi chốt trong, không thưa. Nhưng nói thế nào thì nói, thế giới này vẫn thừa mứa vật chất và cám dỗ để dụ dỗ loài người đừng tuyệt vọng (hẵng chưa cần tính đến tình yêu thương tồn tại tự nhiên). Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.
Những giọt nước mắt bằng gỗ. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Là dông dài, là ngắn ngủi.
Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế.
Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc.