Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Cảm giác sợ hãi, đau đớn hay tuyệt vọng tột cùng cũng là một khoái cảm. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái. Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh.
Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.
Và như thế, em hiện hữu. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng. Con người luôn biết sáng tạo.
Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.
Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ.
Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc.
Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Nhà văn quì bên giường vợ. Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét. Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.