Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.
Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp. Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này.
Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.
Họ là mỗi con người. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Bắt đầu nghe những tiếng động khác.
Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Bây giờ bác đang trăm mối lo.
Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.
Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả.
Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.