Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.
Nhưng đặt mục tiêu rồi. Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.
Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Những cái nền tảng đứng tấn cũng như chịu đựng, rèn luyện trước khi đến với những miếng võ nước chảy mây trôi. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai.
Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.
Hoặc biết nhưng không rõ. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình.
Em sẽ thôi là một sinh linh. Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp. Bạn nói cho bạn vài năm tự quyết, tự tìm tòi rồi bạn sẽ không ăn bám nữa.
Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.
Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Ra trường bác khao to. Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu.
Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.
Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Mẹ, tôi và một người quen. Nhất là một khuôn mặt cũ.