"Tiếng tíc tắc của cái nợ đó ám ảnh tôi hoài, làm cho tôi tỉnh khô, trằn trọc suốt đêm trường. Lần ấy là lần thứ nhất trong đời, tôi đã có thể suy nghĩ sáng suốt và hợp lý được. Hồi tinh thần tôi suy loạn, tôi coi một kíp làm đêm có 18 người.
Không, câu kinh đó chỉ cầu xin được cơm ăn cho đủ từng ngày mà thôi. Và anh thi đua với một bạn thợ máy ngồi bên. Tôi ngượng mà công nhận sự ngu ngốc đó, nhưng từ lâu kinh nghiệm dạy tôi rằng: "Dạy khôn hai mươi người dễ hơn sự thực hành những điều khôn chính mình đã dạy".
Không, câu kinh đó chỉ cầu xin được cơm ăn cho đủ từng ngày mà thôi. Bà nói: "Ông Carnegie, tôi thuật cho ông nghe một chuyện mà từ trước tới nay tôi chưa nói, cả với nhà tôi nữa. Mỗi buổi sáng tôi tự nhủ: "Ngày hôm nay là một đời sống mới".
Vậy muốn diệt ưu phiến trước khi nó diệt bạn thì bạn hãy theo nguyên tắc thứ năm này: Mới đầu chúng mọc rất mau. Đọc đến đây, bạn cũng thử tự đặt câu hỏi xem? Rất có thể bạn sẽ khám phá ra rằng chính bạn cũng nhiều khi lo lắng vì những lý do thậm chi vô lý.
Ý thơ có vẻ mới lắm, phải không bạn? Vậy mà câu đó thi hào Horace đã viết 30 năm trước Thiên Chúa giáng sinh đấy. Cái nguyên tắc nên nhớ đi vay là nếu bạn chắc chắn sẽ trả nợ ngay, thì sẽ được tính lời nhẹ hoặc vừa phải, và bạn sẽ trả được. Một ngày kia ông tự nhủ: "Anh già khù khờ kia ơi, khi anh đã bước lên một địa vị hơn người, anh phải chịu những lời chỉ trích, tránh thế nào được.
Vì không thuê được phòng ngủ, tôi đành thuê phòng trong một ga ra xe hơi. Tôi không sao tả nổi nổi khổ của tôi lúc ấy. Nhưng về sau bị một đàn sâu đục khoét nó đành chịu đổ lăn ra.
Đó là một sự thật khoa học. Chừng mười phần trăm những trường hợp xẩy ra trong đời sống chúng ta là những trường hợp bất lợi. Càng cận ngày, tôi càng đau đớn cho thân phận.
BẢY CÁCH LUYỆN TINH THẦN ĐỂ ĐƯỢC THẢNH THƠI VÀ HOAN HỈ Tôi đặt nhan đề là Đắc nhân tâm. Con phải bỏ hết oán hận, hết ý nghĩ chua chát đối với bất cứ ai".
Đó là cái lẽ nhân nào quả nấy. Má tôi hỏi: "Dale, cái gì mà khóc vậy?" Tôi sụt sùi đáp: "Con sợ sắp bị chôn sống". Lễ Giáng sinh càng tới gần, tôi càng thấy buồn tẻ.
Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không. Tại sao chung ta điên như vậy? Điên một cách thê thảm như vậy? Stephen Leacok viết: "Lạ lùng thay cái chuỗi đời của ta. Tới một lúc nào đó thì phải thôi đừng suy nghĩ đắn đo nữa, nếu không thì sẽ tai hại.