Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang.
Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.
Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần. Tôi bảo: Chào chú.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó.
Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.
Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người.
Tôi định kêu to hơn, lại thôi. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.
Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi.
Mọi người vẫn thấy bình thường. Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem…