Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Vả lại, Lâm Nhi vào chuồng từ hồi còn bé tí.
Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời. Dù lòng tôi đang ơ hờ lắm.
Theo một cách của riêng em. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Để nấu cơm cho anh ăn.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm.
Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Mọi người bảo bạn hiền lành.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng. Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng.
Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng.
Bác vòng sang phía trái tôi. Xôi em để trong lồng bàn. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được.
Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ. Tôi chả thấy thú vị gì cả.
Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt.