Trở lại buổi ra mắt CEO của mình năm 1914, Watson phát biểu tầm nhìn: Quân đội Mỹ đã cần một máy tính điện tử Không ai nói đến phố Wall khi Watson chưa nói đến phố Wall, như thể dù trời có sập thì cũng chẳng thể quan trọng hơn nền văn hóa của IBM.
Không chỉ nói về bán máy cũ, ông chỉ ra cách có lợi từ việc cho thuê: Ba ngàn ngân hàng đóng cửa. 2003 Trong cuộc đại suy thoái năm 1932, ông đã chi thêm một triệu đôla, tức 6% doanh thu, để nâng công suất nhà máy lên một phần ba, xây dựng phòng nghiên cứu và thí nghiệm đầu tiên, yêu cầu các nhà nghiên cứu chiếm lĩnh thị trường mới.
Ông muốn nói với những học viên lớp đầu tiên của mình điều quan trọng nhất của ông và của IBM: Nhưng sự thật là ông cũng không biết gì về máy tính. Biệt danh của nó là các chữ viết rắt ENIAC.
Và 80 năm qua, những câu chuyện phi thường vẫn được tập đoàn IBM viết tiếp như một loại thước đo về khả năng của con người. Nhưng vào thời của Watson, nếu xem lại các bảo tàng phát minh, thiết kế tiếp thị chưa được đặt ra. 1998 nhận định: Rõ ràng trong thập niên 60, IBM ngự trị ngôi vị dẫn đầu, Tom Watson đã thực hiện một trong những canh bạc lớn nhất trong lịch sử của công ty.
Biệt danh của ông này là Ket, nhỏ hơn Watson hai tuổi. Chúng ta luôn luôn nhớ rằng, con người dùng thời gian để làm ra tiền bạc. Có những căn phòng rất lớn để dùng vào việc chung.
Có phải Thomas Watson quan niệm rằng lãnh đạo là một bổn phận? Hành lang lớn đã được dọn từ mấy hôm trước và chiếc máy to đùng SSEC đã được dẹp đi thay vào đó là IBM 701 dự án mà Tom có điều hành. mổ tim theo phương pháp mổ hở của bác sĩ John Gibbon.
Chẳng hạn, trong khi tỉ phú Nhật, Toyoda (cha đẻ của Toyota), với tinh thần ái quốc được người Nhật xem như anh hùng dân tộc thì tỉ phú Nga, Khodorkovsky (ông chủ của Yukos), ông ta là ai trong mắt dân Nga thì chỉ người Nga mới thấu rõ. Nhiều doanh nhân Mỹ đã trả lại huy chương ngay khi Hitle tiến hành chiến tranh. Watson đã biến mớ hỗn độn CTR nợ ngập đầu trở thành tập đoàn quan trọng của nước Mỹ với doanh thu gần 900 triệu đôla gần trở thành công ty có doanh thu 1 tỉ đôla.
hoảng chứng khoán lớn chưa từng thấy (39 năm sau mới lặp lại một lần nữa vào năm 1968). Ba ký tự mà Watson đã chọn vẫn được Tom dùng tiếp. Watson cũng biết rằng CTR chỉ chừng 400 nhân viên và đang chìm dần vì thua lỗ.
Tìm các kỹ sư trong chiến tranh là điều khó khăn. Mười năm sau, đó là nét văn hóa đáng tự hào của IBM. Buôn gian bán lận không còn thích hợp cho bất cứ nhà thương mại nào muốn ăn nên làm ra một cách bền vững trong ngày nay.
Cùng lắm là ông chia sẻ nó với đội ngũ bán hàng. Và đủ sức cũng có nghĩa là thấu hiểu quy mô phức tạp và tinh vi của tám đơn vị (division) kinh doanh của IBM. Đó là nơi ở của hai vạn nhân viên.