Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Dù trái tim đương bề bộn. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.
Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Hai chuyện này khác nhau. Hoàn toàn không ngái ngủ.
Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Màu mận đương độ chín. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm.
Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Nên phản ứng lại chính bằng sự ù ì và chây lười.
Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí. Nhưng như thế là em còn muốn. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.
- Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Mở tủ ra, thay quần áo.
Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình. Mất cái giấc mơ đấy.