Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Chẳng có cái gì đập.
Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.
Nhưng mệt mỏi thì sao. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Nhưng họ không cũ lắm.
Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Chà, ta thua hắn, có lẽ. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.
Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Chứ không phải hắn leo lên giời.
Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:
Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần.
Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả.
Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Mất thương hiệu hơi bị phiền. Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi:
Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Như người ta đốt vàng mã thôi mà.