Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn.
Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi.
Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài. Không hẳn là sợ mất cho bạn.
Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không. Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh.
Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.
Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Con nó thì sinh ra trong đó. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.
Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Người ta, người ta lấy đấy chứ. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó.