Người phụ nữ rất có ấn tượng với sự sâu sắc và kỹ năng xã hội của Joseph, và cho răng anh có thể trở thành một nhà tâm lý học tài giỏi. Nhiều người thấy điều này khá khó khăn. Nhìn chung 80% số người tham gia trường học may mắn nói rằng may mắn của họ tăng lên.
tôi hỏi về niềm mong chờ của cô khi gặp một người mới. Lại lần nữa, mọi người được yêu cầu đánh giá kịch bản theo từng thang điểm từ “rất xui xẻo” đến “rất may mắn”. Tôi nhận thấy mình té là cái chắc.
bây gìơ chúng ta qua giai đoạn bốn. Suốt đời nghiên cứu tâm lý ảo thuật giúp tôi nhận ra rằng sự vật hiện tượng thường không như là chúng thể hiện ra, và thực tế đôi khi lại còn kỳ lạ hơn, thú vị hơn cả cõi mộng tưởng nữa. Cách đây vài năm tôi được mời diễn thuyết tại hội thảo kinh doanh do một ngân hàng lớn tổ chức.
Bây giờ hãy lùi lại và nhìn hai danh sách bạn vừa viết ra. Bốn tháng sau, cô lại mua vé số nữa và trúng 1, 5 triệu đô la. Trước hết, trong lần phỏng vấn cuối cùng, tất cả mọi người đều kể một câu chuyện về tác động của những nguyên tắc may mắn lên cuộc sống họ.
Lại nữa, không một ai đọc thấy thông điệp này. Ngay hôm sau bài báo được đăng lại trên nhiều tờ báo khác trên cả nước, và cô được mời tham dự nhiều sô truyền hình. Cuộc gặp gỡ tình cờ này mang lại cho Pulitzer một chân phóng viên thứ cấp.
Clare nghĩ rằng bị một tên cướp ngân hàng bắn vào cánh tay thì xui xẻo thật, cô chấm điểm +3, và bình luận rằng mình phải xui xẻo hết sức mới có mặt tại hiện trường đúng lúc xảy ra vụ cướp. có thể là tên của một người bạn, một câu hát, hay thậm chí của tựa sách. Người không may thường đạt điểm thấp nhất.
Brenda nhận mình là đen đủi và là, nguyên văn lời cô, “tai họa biết đi”. họ không chăm chăm mong chờ sẽ tìm thấy cơ hội nhất định nào đó. bạn tranh tài với các vận động viên nước khác.
Thế là người phỏng vấn liền mời cô tới dạy hai lớp buổi tối – một lớp thiết kế thời trang và một lớp về cách chiến thắng những cuộc thi. vào mỗi cuối ngày, bạn chỉ cần bỏ chút ít thời gian ghi lại những việc may mắn đã xảy đến với bạn. hết sức để nhấn nút vào đúng lúc đèn bật sáng.
Tôi không nói đúng điều cần nói. Niềm mong chờ của giáo viên khiến chúng hành xử theo cách biến niềm mong chờ của giáo viên thành hiện thực. Tôi cho hàng trăm người may mắn và người không may mắn trả lời một bài trắc nghiệm ngắn liên quan đến vai trò của trực giác, linh cảm trong cuộc sống.
Đầu chương này tôi đã nhắc tới Clare không may và Erik may mắn. Liệu Brenda và Martin có tận dụng tối đa cơ hội này không? điều này chẳng có gì ngạc nhiên.