Bạn hãy hình dung rằng Ivan có một chiếc xe tải và ông ta đang chơi đàn trong đó, còn chòm râu dê của ông vướng vào các dây đàn. Chúng ta thường gọi khoảng thời gian này là “Mùa giới nghiêm”. Hãy nhắc lại tên của họ ngay sau khi bạn đọc hay nghe được nó lần đầu tiên.
Lần này, trong khi “dạo chơi” phòng họp trong tưởng tượng, anh ta nói thật to với chính mình. Khi xem thực đơn trong một nhà hàng, bạn hãy đổi mục “thực đơn đồ ngọt” thành “thực đơn hối tiếc”. Tôi thật sự và chắc chắn tin rằng con người với trí nhớ tuyệt vời hơn sẽ tạo ra một xã hội tốt hơn.
Beth mặc bộ quần áo bẩn thỉu. Mọi nỗ lực để loại bỏ tờ phiếu này đều vô ích. Anh ta có thể sử dụng những từ ngữ của chính mình mà không bị lúng túng với những từ ngữ cứng nhắc đã được định rõ.
Charnkiat (tên Thái Lan) – gợi cho chúng ta nhớ đến Charring Cross Road, ở London. Chúng ta có thể tưởng tượng chiếc vòi hoa sen được phủ kín bằng những tấm bản đồ chỉ đường, trên tấm bản đồ, “Texas” được in rõ mồn một. Còn bây giờ, hãy để tôi chỉ cho bạn cách ghi nhớ một dãy số dài.
Ông liên tục phải chịu đựng điều này bởi ông không thể nhớ tên những đồng nghiệp thân thiết nhất của mình. Tiếp tục với đồ vật thứ hai theo chiều kim đồng hồ (hay ngược lại). Trong khi Sharon và bạn đang mải mê chuyện trò thì chỉ có trí nhớ của bạn mới có khả năng cứu nguy cho bạn mà thôi.
Đầu tiên, như đã nói, hãy tìm hứng thú trong những bài giảng. Còn bây giờ, hãy để tôi chỉ cho bạn cách ghi nhớ một dãy số dài. Chúng ta mở cửa phòng, đặt cặp tài liệu xuống.
Ta được dạy rằng sự yên tính giúp tập trung. Nó cũng giống như việc ghi nhớ một con số có một trăm chữ số sau một lần đọc nó. Các thành viên hội đồng bị thu hút trước sự ngạc nhiên này.
Chúng ta: “Xin vui lòng đọc cho tôi số điện thoại của Bác sĩ James Green – Phòng nha sĩ số 58, Ngõ Wisteria, Thành phố Boston. Chiếc túi biến thành loại keo dính nhầy nhụa khủng khiếp. Ngài trưởng khoa tin chắc rằng đây là những chương quan trọng nhất trong lịch sử của nước Pháp.
Chạm – chạm vào vỏ nhẵn nhụi của quả dưa hấu, vỏ sần sùi của quả cam. Hãy tiếp tục các công việc hằng ngày của bạn và quên sự việc này đi! Điều này cũng tương tự với các cuộc hẹn, các nhiệm vụ chưa hoàn thành hay các yêu cầu chưa được thực hiện mà bạn đã quên mất. Như vậy trong một tháng, chúng ta có 140 lần không phải tìm chìa khóa, nghĩa là ta nhớ đã để chúng ở đâu.
Ta thấy rằng mọi người học nghiêm chỉnh hơn ta, họ biết một điều gì đó mà ta không biết; “và điều đó chắc chắn sẽ có trong bài thi” (nghe có quen không?). Nghe – hãy lắng nghe âm thanh những quả cam va đập vào chiếc chảo rán. Rất nhiều lần, có vô số những thứ “chúng ta tưởng rằng hiển nhiên chúng ta nhớ…”, nhưng sự thật lại không hoàn toàn như vậy.