Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng.
Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Và cứ nửa giờ thì boong một phát. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất.
Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa. Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa. Mà bác thì dùng toàn công thức.
Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa. Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn.
Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày. Tác phẩm Bật dậy nào. Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng.
Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét.
Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Hôm nay đi đâu? Không biết. Mất mất người kể chuyện.
Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều.