Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn.
Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu.
Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp.
Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được.
Chị hầu như lúc nào cũng dịu dàng với tôi, đứa trẻ 21 tuổi trong nhà. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế?
Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Hoặc… Nói chung vậy thôi. Nhưng họ không cũ lắm.
Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh. Và vì thế, nó mạnh hơn. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Tôi không thích mèo. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm.
Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ. Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì.
Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.